Trang ChínhTrang Chính  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  


Chia sẻ tài nguyên | 
 

 Quy Luật

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Conan
avatar

Thành viên tích cực
Thành viên tích cực

Tình trạng hiện tại : Đang dzui nà
Giới tính : Nam
Tổng số bài gửi : 63
Ngày tham gia : 25/08/2009
Tuổi : 27
Đến từ : 147/1 Ap 1 Nhan Nghia Cam My Dong Nai
Hệ thống cảnh báo :
30 / 10030 / 100


Bài gửiTiêu đề: Quy Luật
Ngày gửi: 26/8/2009, 09:09

Quy luật

Cuộc sống chúng ta có những quy luật hoạt động, chẳng hạn một nhân viên hành chính sự nghiệp theo quy luật hoạt động bình thường là khoảng 7 giờ đến sở, trưa nghỉ độ 90 phút để ăn và nghỉ trưa, chiều khoảng 4 giờ 30 phút trở về nhà. Các quy luật thông thường này chi phối khá mạnh mẽ cuộc sống con người...

Nhưng bên cạnh các quy luật thông thường ấy người ta thấy có những “quy luật" rất kỳ lạ. Chẳng hạn cứ hễ ta vừa ngồi và bàn ăn là y như rằng có chuông điện thoại reo! Bạn có để ý như vậy không? Hoặc một quy luật kỳ lạ khác: Hễ chúng ta vừa bước vào phòng tắm trút bỏ áo quần định tắm cho thoải mái thì y như rằng có ai đó bấm chuông gọi cửa! Kỳ quặc hết sức!

Một tác giả người Úc, ông Richard Glover đã thử nêu ra đây 10 "quy luật” kỳ lạ, nếu chúng ta có gặp thì đừng đổ quạu! Bởi vì chúng là "quy luật” thì ta phải chịu nó thôi.


Quy luật 1: Đối với radio, tivi... cứ hễ bạn định bước ra uống miếng nước thì y như rằng nó vừa phát một tin quan trọng, bạn trở vào là hết! Hoặc bạn đang đi tàu hỏa, lắng nghe tin trên chiếc radio cầm tay, đến đoạn tin quan trọng thì y như rằng tàu chui vào hầm, ồn kinh khủng, bạn không nghe gì được. Tàu ra khỏi hầm thì tin ấy vừa hết! Có tức không?

Quy luật 2: Ghế đệm hễ càng cũ thì thấy nó lại càng êm, càng mềm, ngồi nằm đều cảm thấy rất dễ chịu. Còn hễ thay mới là cứng đờ do vậy cứ tiếc hùi hụi chiếc ghế cũ! Thật oái ăm!

Quy luật 3: Ban ngày, nhắc trẻ con học bài, nó cứ ngủ gà ngủ gật. Thế mà đêm đến, ru mãi nó không ngủ! Dọa đủ thứ, thì nó vờ nhắm mắt, cứ không chịu ngủ trước khi ta buồn ngủ!

Quy luật 4: Một đôi giày mình thích, ưng ý, thì nó cứ hay mất, hoặc biến đi đâu một chiếc. Còn đôi giày xấu, cũ thì cứ nằm mãi ở tủ giày! Có những đôi mình vứt vào góc vì không ưa. Thế rồi một buổi lễ hội nào đó, mình diện đồ vào kéo hộc giày tìm đôi giày đẹp, thì nó mất đâu một chiếc! Trước mắt mình lại thấy đôi giày cũ lù lù ra đó! Quái!

Quy luật 5: Vợ chồng sợ cãi cọ chuyện tiền nong, nên tránh đề cập đến nó. Thế rồi chỉ vì những chuyện nhỏ nhặt như tranh ngồi trên ghế đệm, hoặc tranh phần nằm bên phải hay bên trái của giường nệm, lại đâm ra ầm ĩ! Chuyện bé con lại là chuyện gây ầm ĩ nhất!

Quy luật 6: Những số điện thoại cần gặp, khẩn cấp, khi mình cần lại biến đâu mất! Hoặc khi khẩn cấp thật sự, gọi đến thì... im re!

Quy luật 7: Những món hàng ở chợ, ở siêu thị mình để ý, thích nhưng đến khi cần lại không thấy đâu. Đến khi không cần, lại thấy sờ sờ. Thấy có loại mỳ gói kiểu ý, quảng cáo: "Chỉ cần thêm một ít nước sôi, bạn sẽ có món spaghetti tuyệt vời!” định bụng lần sau cùng người nhà đến mua. Lần sau nữa, đi chơi bỗng thấy đầy trên quầy!

Quy luật 8: Nam giới ít ai đọc các bài dạy nấu ăn đến nơi đến chốn. Vì vậy một người đàn ông độc thân mời khách đến ăn nhậu. Mọi người ngồi vào bàn xong, sắp sửa ăn, bỗng chủ nhân từ dưới bếp kêu to: “Chết cha! Té ra nó bảo hầm nhừ tới sáu tiếng đồng hồ lận"'. Ông chủ độc thân này thường ngày rất sành ăn, mới lạ chứ!

Quy luật 9: Những người soạn thảo các sách dạy nấu ăn thường là những người... "thực bất tri kỳ vị” ăn không biết ngon. Nếu bài dạy của họ nói rằng thực đơn này cho 10 người ăn, thì đúng là chỉ đủ cho 2 vị tu sĩ ăn lưng lửng vào mùa chay!

Quy luật 10: Cửa sổ nhà bạn có những song dọc bằng sắt đường kính độ 1,5 cm. Khoảng cách giữa chúng rộng độ 7 hoặc 8 cm. Thế mà hễ bạn ném một hột ômai ra cửa sổ, thì y như rằng trúng ngay vào một trong những song sắt. Lần sau, ăn kẹo, vò miếng gấy gói kẹo lại thành một cục bé tí, ném ra cửa sổ, nó lại trúng vào một trong các song cửa, văng trở vào nhà! Tức mình không chứ!

Bạn thấy sao? Bạn có thể bổ sung vào một vài “quy luật kỳ lạ" nào nữa không? Chắc chắn là có phải không!

*********************************************
Vài nhầm lẫn dễ thông cảm

Nhà vật lý đang giảng giải thí nghiệm của mình cho một cô tóc vàng:

- Sự cọ sát có thể sinh ra điện, ví dụ, khi cô vuốt ve con mèo trong bóng tối, cô sẽ nhìn thấy những tia sáng phát ra...

- Úi chà! - Cô gái kêu lên - Thế thì không biết người ta phải nhốt bao nhiêu con mèo trong một trạm biến thế điện...


*****************************


Buổi sáng ở văn phòng, một doanh nhân mở báo ra đọc và hết sức ngạc nhiên khi thấy đăng cáo phó của mình, vội gọi điện về nhà hỏi vợ:

- Này, em đã đọc báo sáng nay chưa...

- Vâng, em cũng vừa mới biết tin. - Bà vợ mếu máo - Nhưng em tưởng ở cõi đấy thì không có điện thoại...!


**************************


Một bà già to béo đi ra khỏi siêu thị, khi đến bên chiếc xe của mình, bà phát hiện mấy gã trai đang ngồi bên trong. Lập tức, bà ta mở phắt túi xách, lôi ra một khẩu rulô to tướng, lên đạn "roạt" một cái, chĩa thẳng vào chúng và quát to:

- Mấy cái bị rách! Cút ngay không tao nổ bể sọ hết cả đám!

Bọn trộm chạy bán sống bán chết. Bà béo ngồi vào xe, không tra nổi chìa khoá vào ổ điện, mãi sau bà mới phát hiện ra là chiếc xe của mình ở cách đó không xa. Khi lái xe ra đến đầu phố, nhìn thấy xe cảnh sát chở mấy tên trộm, hú còi chạy ngược lại, bà ta lẩm bẩm:

- Cảnh sát bây giờ tài thật, mình chưa kịp đi báo, thì họ đã tóm cổ được bọn chúng rồi!

**********************************
Bill và Sharif

Thủ tướng Nawaz Sharif đến Washington để tham dự một cuộc hội kiến với tổng thống Mỹ là Bill Clinton. Sau bữa ăn tối, Bill nói với Sharif: "Này Sharif, tôi không biết anh nghĩ gì về các thành viên trong nội các của mình nhưng của tôi thì họ rất thông minh và sáng dạ."

"Làm sao anh biết được điều đó hả Bill..." - ngài Sharif hỏi

"Ô, đơn giản lắm cơ!" - Bill nói - "tất cả bọn họ đều phải trải qua một cuộc trắc nghiệm đặc biệt trước khi làm Bộ trưởng. Ðợi một tí nhé!". Ông ta gọi bà Ngoại trưởng Madeleine Albright đến và nói với bà ta "Nói tôi nghe nào Madeleine, ai là con của cha mẹ bà và ai không phải là anh chị em của bà..."

"Ah, quá dễ thưa Tổng thống" - Madeleine đáp - "đó chính là tôi!"

"Tốt lắm Madeleine" Clinton nói và ngài Sharif của chúng ta rất ngạc nhiên.

Ông ta trở về Islamabad và suy nghĩ rất lâu về trí thông minh của các thành viên trong nội các mình. Cuối cùng ông cho gọi Sartaj Aziz đến và nói: "Sartaj Aziz, nói tôi nghe nào, ai là con của cha mẹ anh và ai không phải là anh chị em của anh..."

Sartaj Aziz suy nghĩ rất lâu, rất lâu nhưng vẫn không biết được câu trả lời. "Tôi có thể suy nghĩ thêm không thưa Thủ tướng... Có thể tôi sẽ trả lời ngài vào ngày mai..." - "Dĩ nhiên", Sharif nói, "tôi cho anh 24 giờ đấy"

Sartaj Aziz đi khỏi và cố nặn óc ra để suy nghĩ về câu hỏi của ngài Thủ tướng, ông ta cho triệu tập các bộ trưởng, thứ trưởng và các quốc vụ khanh nhưng không ai biết được câu trả lời. 20 giờ sau, Sartaj Aziz vẫn còn rất lo lắng - vẫn chưa có câu trả lời và chỉ còn đúng 4 giờ nữa thôi. Cuối cùng Sartaj Aziz nói "Tôi sẽ hỏi George Fernandez, ông ta rất thông minh, ông ta sẽ biết được câu trả lời." Thế là ông ấy hỏi Fernandez thật.

"George" - Sartaj nói - "nói tôi nghe ai là con của cha mẹ ông và ai không phải là anh chị em của ông..."

"Ðơn giản quá", George trả lời, "đó chính là tôi! "

"Ô" - thế là Sartaj Aziz gọi điện cho ngài Sharif ngay. "Thưa thủ tướng, tôi đã có câu trả lời đây: người đó chính là George Fernandez"

"Không phải, đồ ngốc ạ" - Sharif giận dữ nói - "người đó chính là Madeleine Albright!"

************************************
Tự tử

Một cô gái tóc vàng hoe được chở tới bệnh viện với ngón tay trỏ nát bấy và chảy rất nhiều máu.

Bác sỹ hỏi:

- Làm sao cô lại bị thế này...

- Tôi định tự tử!

- Cô đùa à, cô định tự tử bằng cách bắn vào ngón tay sao...

- Đồ ngốc. Lúc đầu tôi đã định bắn vào ngực, nhưng rồi nhớ ra rằng tôi đã mất 20.000$ để nó trở nên đẹp như thế. Bởi vậy tôi mới chĩa súng vào tai, nhưng tôi sợ nghe tiếng súng bởi thế tôi mới lấy ngón trỏ bịt tai kia lại để đỡ ồn. Rồi tôi bóp cò...


**************************


Bí mật

Tại một bữa tiệc, các vị khách đang tranh cãi đàn ông hay đàn bà đáng tin cậy hơn. Một người đàn ông nói: "Không phụ nữ nào có thể giữ được bí mật".

"Tôi không rõ lắm về điều đấy. Nhưng tôi đã giữ bí mật về tuổi của mình từ khi tôi 21 tuổi", một phụ nữ tóc vàng nói.

"Rồi bà sẽ để lộ vào một ngày nào đó", người đàn ông khẳng định.

"Tôi không nghĩ thế", quý bà tóc vàng đáp trả. "Khi một người phụ nữ đã giữ được bí mật trong 27 năm, thì cô ta sẽ giữ nó suốt đời".

*********************************
Về Đầu Trang Go down
http://12a1pro.forumn.org
 

Quy Luật

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 

Trang 1 trong tổng số 1 trang

Quyền hạn sử dụng của bạn trong Topic này:Bạn không có quyền trả lời bài viết
-'๑'- Diễn đàn trường THPT Nguyễn Huệ -'๑'- :: Giải trí tuổi Teen :: Linh tinh-
Forumotion.com | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Free blog